Hiển thị các bài đăng có nhãn happiness. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn happiness. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2020

Funny quote for a nice day!

 

Poet: Realm of time!

 

"Save the best for last" or vice versa? “Giữ lại điều tốt đẹp nhất đến phút cuối” hay ngược lại?

 “Giữ lại điều tốt đẹp nhất đến phút cuối” hay ngược lại?

-------------------------------------------------------------------------
Khi được hỏi tại sao phải đến những ngày tháng cuối của nhiệm kỳ thứ hai Tổng thống, ông mới đến Việt Nam (05/2016), ông Barack Obama đã khéo léo nói rằng: “Lẽ ra tôi nên đến Việt Nam sớm hơn. Người Mỹ chúng tôi có câu ‘Save the best for last’ (Tạm dịch là “Giữ lại điều tốt đẹp nhất đến phút cuối”). Việt Nam là một đất nước tươi đẹp. Rất tiếc là lịch trình của tôi quá bận rộn, vì thế, tôi hy vọng khi về hưu có thể cùng gia đình đến Việt Nam để tìm hiểu thêm về con người, về ẩm thực nơi đây”.
Tổng thống Mỹ – Barack Obama từng là Luật sư, giảng viên khoa Luật Đại học Chicago, diễn giả nổi tiếng, … nên rất giỏi biện minh – lý luận, nói sao nghe cũng có vẻ có lý!
Gần đây, xem tivi trên kênh nào – phim nào không nhớ, tình cờ nghe được 1 câu thấy hay – sâu sắc nên ghi lại “Đừng bao giờ để dành thứ tốt nhất cho lúc sau cùng”.
Nhân những ngày cách ly xã hội ở yên trong nhà cùng 4 tỷ người khác trên thế giới vì 1 con virus nhỏ bé chỉ có thể nhìn thấy dưới kính hiển vi nhưng lại làm cả thế giới chao đảo cả người lẫn của, đến nỗi chủ tịch Quỹ Tiền tệ thế giới (IMF) thốt lên “Covid-19 đã phá vỡ trật tự kinh tế và xã hội của chúng ta với tốc độ nhanh như chớp và ở quy mô mà chúng ta chưa từng thấy trong lịch sử. Cả thế giới đang phải trải qua 1 thời kỳ tồi tệ nhất kể từ Thế chiến thứ 2!”, mà ngồi suy ngẫm có nên “Dành thứ tốt nhất đến phút cuối” hay là “Đừng bao giờ để dành thứ tốt nhất cho lúc sau cùng”?
Từ câu hỏi này, lang thang trên Internet, đọc được 2 mẩu chuyện sau:
“Vợ của người bạn qua đời, khi thu dọn những di vật mà vợ để lại, anh ấy nhìn thấy một chiếc khăn choàng lụa còn nguyên chưa tháo nhãn mác. Bởi vì chiếc khăn này rất đẹp, rất đắt tiền nên vợ anh cứ mãi không nỡ dùng, cứ muốn đợi đến dịp đặc biệt.
Kết quả là cho đến ngày ra đi về nơi suối vàng rồi cũng chưa quàng được chiếc khăn đẹp!
Tác giả mẩu chuyện kết luận: Đừng để dành những gì tốt đẹp vào dịp đặc biệt rồi mới lấy ra dùng, mỗi ngày đang sống đều là ngày đặc biệt rồi!
Cũng giống như người vợ kia – chiếc khăn đẹp cứ mãi tiếc không choàng, chúng ta cũng luôn cất giữ những điều tốt đẹp để dành đến sau cùng, kết quả đôi khi chỉ mang lại sự hối tiếc.”
Mẩu chuyện thứ 2 rất ngắn dưới đây là tình cảnh hầu như ai cũng từng trải qua.
“Khi còn nhỏ, con muốn chơi đùa với bạn mà bạn mãi bận rộn, đến lúc có thời gian thì con đã lớn rồi, cũng chẳng còn muốn chơi cùng bạn nữa.
Con trẻ muốn đi thả diều, đến khi bạn có thời gian thì con đã không còn thích diều nữa.”
Biết lo lắng chuẩn bị cho tương lai là cần thiết, nhưng hiện tại chính là cái quý nhất, cần trân trọng, và nếu có gì tốt nhất có thể làm, thì làm ngay, đừng để vào lúc cuối, vì e rằng không còn cơ hội thực hiện.
Nên nhớ, người đã chết không bao giờ sống lại; thời gian đã qua chẳng thể quay về!
Đôi dòng chia sẻ.
----------------------------------------------------------
Huế, yên lặng giữa vườn chiều, 14/04/2020

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

Hiệu ứng Boomerang

Boomerang là một thứ vũ khí độc đáo thời nguyên thủy, thường có hình chữ V. Khi được phóng đi, nếu không trúng đích nó sẽ quay trở lại chân người ném. Ngày nay, nó được chế tạo và sử dụng như một đồ chơi thể thao.

Robin Sharma, một diễn giả nổi tiếng về huấn luyện nghệ thuật lãnh đạo và phát triển bản thân, đã dùng hình tượng chiếc boomerang này để đưa ra một nguyên tắc sống rất hay: hiệu ứng Boomerang.
Hãy trao gửi những gì bạn thật sự muốn thấy sẽ quay về!



Những tư tưởng vĩ đại đều gặp nhau, Steven Covey, tác giả cuốn sách "7 thói quen của người thành đạt" cũng từng viết :
Tất cả những gì chúng ta làm, cho, nói hoặc suy nghĩ, điều đó giống như một boomerang. Nó sẽ quay lại chúng ta!

Vậy, tôi và bạn, sẽ gửi đi những gì hôm nay?

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Huế - một mảnh ký ức



Huế lúc này đã nhiều nhà cửa, xe cộ, con người … hơn trước đây. Bây giờ, người ta nấu ăn bằng bếp gas, bếp điện, bếp từ, … không còn dùng củi, lá khô quanh vườn để đốt nên không còn làn khói tỏa lan trên xóm nhỏ mỗi khi chiều về. Xóm nhỏ bây giờ cũng đã thành xóm lớn, nhà tầng xếp lớp, vườn cây xanh dần thu hẹp và nhiều khu vườn đã biến mất. Các cô gái có lẽ không còn lang thang dạo bước bâng quơ trên các con phố đầy cây me, cây bàng nữa … họ lướt internet, chat, facebook, shopping … khi buồn. Các chàng trai bây giờ có lẽ không còn ôm guitare ngồi bên cửa sổ hát lên bày tỏ tâm tình, các bạn ấy rất giỏi tận dụng công nghệ. Những chiếc xích lô cũ kỹ khi đạp kêu cọt kẹt một thời được thay bằng taxi đủ thương hiệu xanh đỏ tím vàng.
Tuy nhiên, đâu đó, sự lãng mạn vẫn còn. Sự yên tĩnh và các dòng sông vẫn còn, nước vẫn chảy và có những con đò. Là đời sống vẫn còn, trẻ thơ vẫn vui đùa quanh xóm dưới ánh đèn đường mỗi sập tối với các trò chơi khác trước.

Bạn đọc nhé, một vài ký ức về Huế được ghi qua bài thơ “Tĩnh Vật” tôi viết và đăng tạp chí Kiến Thức Ngày Nay, số 08/1989.

Tĩnh vật


Ngoài khung cửa là Huế chiều,
Là con đường bình yên, hàng me lá xanh, hàng bàng lá đỏ
Là cô thiếu nữ buồn, dạo bước bâng quơ


Ngoài khung cửa là Huế chiều,
Những tia nắng cuối cùng đột nhiên òa vỡ
Đàn chim sẻ về ríu rít gọi quanh …

Ngoài khung cửa là Huế chiều,
Là sự tĩnh lặng của cây cối, là tiếng nói cười của trẻ thơ
Là tiếng xe cọt kẹt của bác xích lô già sau một ngày còng lưng mệt mỏi

Ngoài khung cửa là Huế chiều,
Có ai đó ngồi ôm đàn hát lên bày tỏ
Có làn khói tỏa lan trên xóm nhỏ thanh bình

Ngoài khung cửa là Huế chiều,
Là đời sống, là dòng sông âm thầm trôi chảy
Là tôi, ngồi bên em, lặng nghe ngày trôi qua mà không hay ...

Bửu Đông, Huế, VN

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Google và hạnh phúc!

Lão Tử, cách đây hơn 2500 năm, đã từng nói :"Tất cả mọi hành động của con người đều quy về một việc : mưu cầu hạnh phúc!"

Vậy hạnh phúc là gì mà con người ta mong muốn khao khát thế?

"Hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc của con người khi được thỏa mãn một nhu cầu nào đó mang tính trừu tượng.
  Hạnh phúc là một cảm xúc bậc cao, được cho rằng chỉ có ở loài người, nó mang tính nhân bản sâu sắc và thường chịu tác động của lý trí" trích Google - Wikipedia

Rất nhiều người nghĩ rằng-cho rằng-đánh giá rằng "Tiền bạc mang lại hạnh phúc! Tiền bạc có thể mua được tất cả!". Đó là nguồn căn của bất hạnh của con người và xã hội khi quan niệm như vậy. Người ta mong muốn nhanh chóng có được tiền, thật nhiều tiền, để tiêu xài - mua sắm - khoe khoang - chứng tỏ đẳng cấp ... và cho đó là giá trị. Việc nhanh chóng muốn có tiền nhanh để thực hiện những điều vừa kể, cũng đã nhanh chóng khiến con người đi vào con đường lầm lạc, tội ác (cướp của giết người...), sai trái (lừa đảo - gian manh - ...), và kết quả thường là một phép cọng với dây thòng lọng!

Nhà triết học Platon, triết gia cổ đại Hy Lạp, sống cách đây cũng gần 2500 năm, có nói:
"Nếu thỏa mãn vật chất là hạnh phúc thì ta có thể xem con bò là hạnh phúc...!!"

Vậy làm thế nào để sống hạnh phúc - để được hạnh phúc?
Xin kể một câu chuyện vui. Chàng thanh niên với nhiều hoài bão nọ sau khi tốt nghiệp đại học, đi làm rồi lấy vợ sinh con. Không như đa số người khác, anh ta luôn khắc khoải về ý nghĩa cuộc đời. "Không lẽ cuộc đời là thế thôi sao?" Anh ta đau đáu kiếm tìm nó, thông qua sách vở từ cổ chí kim trong các thư viện lớn nhất quốc gia, đi tới các tu viện, chùa chiền, ... để học hỏi các bậc thức giả. Tuy nhiên, các câu trả lời vẫn chưa làm anh ta hài lòng. Một hôm, anh nghe nói trên đỉnh núi ở Tây Tạng có 1 thiền sư, là bậc cao nhân minh triết hơn người, có thể giải thích cho anh về điều lâu nay anh tìm kiếm, "ý nghĩa cuộc đời". Anh bèn rời quê nhà, đi nhiều chuyến bay, qua nhiều con tàu, lăn lộn trên các chuyến xe, thậm chí là lừa ngựa và đi bộ, leo núi. Cuối cùng, anh cũng leo lên đỉnh núi nơi ở của thiền sư đó. Khi gặp được thiền sư nơi đỉnh núi quanh năm tuyết phủ hẻo lánh đó, anh cũng đã khá giống một người rừng, râu tóc dài phủ kín, áo quần toe tua, sức lực hao mòn, chân trầy tay xước. Sau khi chào hỏi - thưa chuyện, anh thều thào hỏi :"Thưa ngài, con từ xa đến đây, chỉ mong được hỏi 1 câu, ý nghĩa cuộc đời là gì ạ?". Thiền sư, râu tóc dài trắng phau, ánh mắt sáng đầy thông tuệ, cảm động với sự nỗ lực tìm kiếm của anh ta, hiền lành trả lời "Vậy con đã hỏi Google chưa??". Nghe nói, sau đó chàng thanh niên này trở về lại quê nhà và giác ngộ thành 1 bậc thánh trong giáo hội Google!
  Quay trở lại với câu hỏi "Vậy làm thế nào để sống hạnh phúc - để được hạnh phúc?"
Nếu bạn muốn biết, hãy ... Search trên Google!

Chúc vui! Đón xem version 2 trong thời gian tới!

Tái bút: Nếu bạn hụt hẫng và giận tôi vì câu trả lời "hãy Search trên Google!" và bài viết linh tinh này thì xin gửi tặng các bạn 1 câu tự đúc kết của bản thân sau khi trải qua những năm tháng cuộc đời với nhiều buồn phiền - giận dữ - bất an "Con đường trải đầy yêu thương và tha thứ chính là con đường giác ngộ, con đường hạnh phúc!"
-------------
Bửu Đông, Huế, VN, viết trong 15 phút, giải tỏa stress công việc